– Em à,
em nghe anh nói không, anh cần
em, anh cần tình yêu của em, cần
nụ cười của em, đừng xa anh,
đừng bỏ rơi anh, chúng mình sẽ
cùng nhau đi tiếp trên con đường
tình yêu mà anh đã hứa với em. Em
nghe không, Phương ơi!!!!!!!!!
*
Tôi gào thét tên em trong câm
lặng.
Người con gái của tôi. Hạnh phúc
của tôi. Cuộc sống của tôi.
Tôi tự chửi mình là thằng khốn
nạn, thằng c.hó má.
Tôi yêu em. Tôi cần em.
Chưa khi nào tôi cần em đến như
thế.
Thượng đế đã mang em đến bên
tôi và kéo em ra khỏi cuộc đờitôi
1 cách nghiệt ngã.
Về với anh đi em. Đừng im lặng
như thế.
Anh đã sai, anh muốn được sửa sai
nhưng anh không thể nữa rồi.
Em không muốn nhìn mặt anh nữa
sao?
Em là ai thế Phương? Thiên thần
nhỏ bé trong cuộc đời mênh mông
của anh ư?
Không phải! Em là thiên thần đáng
yêu và đáng để yêu mà anh đã
từng tìm được.
Anh sẽ phải bước tiếp như thế nào
khi em dừng lại?
Anh xin lỗi, anh hiểu rồi, anh đã
hiểu nỗi đau của em khi anh rẽ
sang 1 ngả đường khác, để em lạc
lõng trên đoạn đường còn lại.
Giá như ngày xưa em đừng đến.
Giá như ngày trước anh không
như vậy.
Em à. Anh phải làm sao?
Tại sao lại ra nông nỗi này?
Tại sao?
Tại sao?
Tại sao?
Tại ai?
*
- Cháu sang bên này, bác có
chuyện muốn nói. – Lão già mặc
vét đen nói với tôi.
Tôi cũng không đủ sức chửi rùa
lão nữa. Tôi kiệt quệ rồi.
Phòng khách.
- Cháu là bạn Phương phải không?
– Lão hỏi tôi.
Tôi không trả lời.
- Bác là bố Phương.
Tôi giật mình. Nhìn lên ông, nhìn
chằm chằm vào con ngươi ấy. Lần
đầu tiên tôi bắt gặp đôi mắt thứ 2
có giọt sương trong đôi mắt. Ôi,
ông là bố của Phương, vậy mà lúc
đầu tôi lại nghĩ ông là thằng cha
Phương cặp kè vì tiền. Phương ơi,
anh lại hiểu sai cho em rồi. Anh lại
mắc sai lầm lần nữa rồi.
- À, dạ vâng. – Tôi ấp úng trả lời.
- Chắc cháu chưa biết nhiều về gia
đình Phương. Nó mặc cảm về gia
đình nên ít kể với mọi người.
Đúng là lần nào tôi hỏi về bố mẹ
Phương, em đều im lặng.
- Phương mất mẹ từ nhỏ, đẻ
Phương xong được mấy phút thì
mẹ Phương qua đời. Phương chỉ
có mỗi bác là chỗ dựa, nó thiệt thòi
lắm cháu ạ. – Ông nói tiếp.
Tôi chưa bao giờ nghĩ Phương lại
ở trong hoàn cảnh như thế, tôi và
em quen nhau hơn 2 năm rồi
nhưng gần như chả biết gì vềem
cả. Cũng phải thôi, tôi đã bỏ rơi em
đi mà.
- Nhưng hơn 1 năm nay Phương
có thêm 1 chỗ dựa nữa. Cháu có
biết là ai không?
Tôi ngạc nhiên hỏi:
- Ai thế ạ?
- Cu Tí ơi, xuống đây ông hỏicái
này. – Ông hét vọng lên trên.
Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì thì
chưa đầy 1 phút sau có 1 thằng
nhóc bụ bẫm chạy lạch bạch
xuống.
- Dạ, con chào chú – Thằng bé
chào tôi bằng giọng đáng yêu quá.
Ô kìa, đôi mắt của nó, đúng rồi, lại
là đôi mắt đó, đôi mắt long lanh
như giọt sương và luôn ẩn chứa 1
nụ cười trong đó.
- Con đừng chào chú, chào bốđi
con. – Ông lão nói với thằng bé.
Tôi giật mình. Trợn tròn mắt lên,
cái gì thế, ông lão làm sao à. Bố ư?
Haha.
- Đây là đứa con trai của cháuvà
Phương. – Ông nhìn vào đứa bé.
- Bác nói đùa cháu à. Của cháu với
Phương ư? Không phải đâu? Cháu
chưa bao giờ nghe Phương nhắc
đến. – Tôi vừa nói vừa cười và vừa
bàng hoàng.
- Cháu không tin cũng phải thôi.
Nhưng cháu phải nghe bác nói.
Sau khi cháu và Phương chia tay,
Phương đi xét nghiệm thì đã có
thai. Nó nói với bác. Lúc đầu, bác lo
lắng và bắt nó phá. Nhưng nó bảo
dù như thế nào nó cũng phải giữ
bằng được đứa con này. Cho đến
tận 9 tháng sau, thì nó đẻ ra Cu Tí
đây.
- Nhưng đây chắc gì đã là con
cháu? – Tôi vẫn nửa tin nửa ngờ.
- Cháu có nhớ cách đây 4 hôm
Phương thơm lên má cháu không.
Lúc đấy, nó cố tình cắn vào má
cháu để má cháu chảy máu, rồi lại
thấm máu vào khăn của nó. Cho
đến tận lúc nó hôn mê, tay vẫn
nắm chặt khăn, bác là người cầm
chiếc khăn đó đi xét nghiệm ADN,
kết quả vẫn còn đấy, cháu đợi bác.
Tôi sững sờ, chân tay run lẩybẩy.
Con tôi ư? Con trai tôi ư? Thật
không thế? Tôi làm bố rồi ư? Gì
thế? Tôi còn chưa cưới mà. Tôi liếc
mắt nhìn sang Cu Tí. Nó đang nhìn
tôi bằng 1 ánh mắt tò mò, đôi lông
mày của thằng bé hơi nhíu lại. Ôi,
nó bụ bẫm thật. Nó là con tôi đấy,
con tôi thật đấy.
Tôi khẽ hỏi:
- Cháu tên là gì?
- Dạ, con tên Cu Tí – thằng bé nở 1
nụ cười, đúng là nụ cười thiên
thần đó rồi, nụ cười mang lại áng
cầu vồng cho mọi người, nụ cười
tôi hằng tìm kiếm 2 năm nay và tôi
cứ lỡ mình vừa đánh mất nó. Tôi
tìm lại được rồi sao?
- Không, chú hỏi tên thật của con
cơ.
- Dạ, con không biết, ai cũng gọi
con là Cu Tí, mẹ con gọi thêm 1 tên
nữa là Tí Thối. – giọng thằng bé
đáng yêu quá, ngờ nghệch của
trong sáng, ngốc nghếch của trẻ
con, và đứa bé có 1 điều gì đó rất
đặc biệt, đủ để làm tôi trong lúc
tuyệt vọng nhất thì lại nhoẻn
miệng cười.