- Ngày dài tháng
rộng biết đem điều gì khỏa lấp
trống trải mênh mông. Duyên
đã qua nghĩa là duyên đã hết,
tình qua rồi tình cũng hóa hư
vô… Em rất thích câu nói này
của Trịnh Công Sơn vì có lẽ nó
đúng với anh, đúng với chuyện
tình đôi ta: “Khi người ta trẻ,
người ta nghĩ có thể dễ dàng từ
bỏ một mối tình.
Vì người ta nghĩ rằng những
hạnh phúc, những điều mới mẻ
nhất sẽ đến trong tương lai.
Cũng
có thể. Nhưng người ta đâu biết
rằng, những gì ta mong muốn và
cần nhất chỉ đến một lần trong
đời “.
Anh bảo không phải anh không
yêu em mà vì anh yêu sự tự do
của mình hơn cả. Anh cảm thấy
phiền khi bị gò bó, khi có người
nhắn tin hỏi anh đang làm gì,
anh
đi với ai…
Anh bảo không phải anh không
yêu em mà vì anh muốn được đi
khắp nơi và chẳng muốn có ai
đợi chờ hay lo lắng cho anh nếu
anh về trễ hay đi đêm không về
nhà…
Anh bảo không phải anh không
yêu em mà vì chưa phải lúc vì
anh
không nghĩ mình đủ khả năng
mang lại hạnh phúc cho em…
Nhưng anh à!
Anh nào hiểu yêu một người đâu
phải là tù túng chật hẹp, yêu em
thì em vẫn sẽ cho anh khoảng
trống anh cần, cho anh khung
trời anh rong chơi, em nào bắt
anh cả ngày phải bên em…
Anh nào hiểu yêu một người khi
nhận được tin nhắn của người
kia sẽ thấy vô cùng hạnh phúc và
ấm áp, chứ nào phải sự kiểm
soát
khắt khe…
Anh nào hiểu hạnh phúc của em
là được ở bên anh, gần bên anh,
nghe anh cười nói chứ em đâu
cần vật chất cao sang mà anh
bảo
anh không đủ khả năng…
Tình yêu nơi em đơn giản chân
thành nhưng anh lại làm nó trở
nên phức tạp và đớn đau ngàn
vạn lần…
Duyên nào đã đến thì cũng là
duyên, cuộc đời có mấy khi được
gặp nhau, được quen biết rồi yêu
thương nhau đâu anh… mà anh
lại nỡ phũ phàng chối bỏ…
Thời gian hằn khắc trên những
con đường đi qua, những nỗi
niềm tâm sự và cả những giọt
nước mắt. Liệu mai này gặp lại
thì
em làm sao có thể thản nhiên
nhìn anh mà mỉm cười?
Ngày dài tháng rộng biết đem
điều gì khỏa lấp trống trải mênh
mông…
Anh nói biết đâu ngày nào đó
ông trời lại cho ta gặp nhau và
yêu thương nhau lần nữa…
Em chỉ cười vì em biết những thứ
quý giá sẽ chẳng bao giờ lặp lại
lần nữa.
Duyên đã qua thì duyên đã hết,
tình qua rồi thì tình cũng hóa hư
vô…
Anh của nhiều năm sau nữa có
gột rửa vẫn không tìm thấy được
hình hài nguyên vẹn như ngày
hôm nay…
Em của nhiều năm sau nữa đâu
còn ngây thơ khờ khạo để lao
đầu vào một người đã nhẫn tâm
thật nhiều…
Ta đâu thể yêu nhau trọn vẹn vào
mai sau khi ngày hôm nay anh
đã
lạnh lùng đập tan tất cả…
Trái tim em đã vỡ có chắp vá lại
cũng chẳng nên hình.
Mảnh hồn còn sót lại cũng vất
vưởng nơi ngày tháng nào của dĩ
vãng…
Xin anh đừng nói những lời hứa
hẹn tương lai khi hiện tại anh
không chọn cách bên em.
Xin anh đừng mơ mộng nữa,
chính anh đã đánh mất cơ hội để
yêu chứ nào phải ai cướp hay
giành giật với anh.
Anh bảo yêu em nhưng không
thể bên em suy cho cùng là anh
ích kỉ, anh yêu bản thân mình
hơn thôi…
Mong anh đừng nghĩ em sẽ
đứng
mãi một chỗ mà đợi anh, em yêu
anh nhưng chẳng dại khờ đến
mức đợi chờ trong vô vọng…
Em biết sẽ khó khăn để quên đi
nhưng với lòng tự trọng của
mình , em không cho phép bản
thân mình quay lại vì một người
đã làm em đau…
Một ngày nào đó, khi anh nhận
ra
thì có lẽ đã muộn… Anh đã mất đi
một người yêu thương anh thật
nhiều – nhiều nhất thế gian
này….