–
Vậy là tình yêu
đầu đã chính thức đi qua. Lặng lẽ
nhưng cũng mang thật nhiều cay
đắng. Trước đây khi nghe người
ta nói : “tình yêu đầu mong
manh
và dễ vỡ, yêu là đau, khi đánh
mất
đi người mình yêu thì đau như
ngàn mũi dao đâm vào tim…” em
đã bật cười vì những câu tưởng
chừng như “sến” ấy. Nhưng giờ
này em mới hiểu tại sao khi chia
tay một người mà mình thật sự
yêu lại khiến người ta trở nên
“sến” như vậy.
Mình đã quen và yêu nhau vào
những ngày có gió. Đà Lạt – một
miền đất lạnh, cái lạnh không
quá
se sắt nhưng đủ để làm cho
người ta cảm thấy trống trải và
cô
đơn, nhất là với những người
như em, em đã để mất anh, mất
đi niềm vui bấy lâu lấn át cái bầu
không khí đượm buồn này. Anh
còn nhớ không? Cái ngày chúng
mình nói lời yêu nhau cũng là
một ngày có gió, lạnh và mưa
phùn, nhưng em thấy hạnh phúc
biết bao khi trái tim mình lần đầu
lỗi nhịp, lần đầu biết thổn thức và
nhớ về anh. Khi sải bước cùng
anh dưới hàng phượng tím, nụ
cười và những câu nói đùa đã
làm trái tim em ấm nóng. Anh thì
sao? Yêu và trao nhau ngọt bùi,
cho nhau những nụ cười và
không ít nước mắt, vậy thì giờ
đây có còn lại gì trong trái tim
anh?
Em
đã
đặt
ra
rất
nhiều câu hỏi nhưng rồi vẫn phải
tự mình trả lời những câu hỏi ấy.
Anh đã đến và nói lời yêu em, nói
rằng “không biết anh có mang
lại
hạnh phúc cho em hay không
nhưng sẽ cố gắng” ấy thế mà
anh
lại chóng quên và để em lại một
mình cô đơn với mớ cảm giác
hỗn độn như thế này. Nếu nói là
“khủng hoảng tâm lý” thì hơi
quá
rồi nhưng thật sự em đã đau khổ
và tuyệt vọng khi nhìn anh quay
lưng và vô tình với em. Em không
thể hiểu được anh đã nghĩ thế
nào về tình yêu của chúng mình,
sau khi chia tay, anh có còn nhớ
tới em không . Nhưng còn em,
em
thường buồn và nhớ anh, nhớ về
những kỷ niệm đẹp hơn là thực
tại về anh mà em thường nghe
người ta nói.
Có không ít người khuyên em,
nên quên anh đi với đủ thứ lý do
nhưng đại khái chỉ là do anh
không tốt, do anh là người
chóng
thay đổi và giả dối. Em biết chứ!
Em biết hết mọi chuyện người ta
nói sau lưng anh, biết rằng
người
con gái anh đang theo đuổi chỉ là
một người chuộng bề ngoài và
không hề thật lòng khi buông
những lời tán tỉnh. Em cũng biết
người ta đến với anh chỉ để thỏa
mãn cảm giác chinh phục thôi,
nhưng em lại thấy đau, em buồn
khi anh nói chia tay vì một người
khác. Có thể chúng mình chia tay,
đó là sự giải thoát cho anh. Yêu
em, anh không thấy hạnh phúc
chỉ vì em không có gì đặc biệt.
Em
không xinh đẹp, không dễ
thương, không có gì thú vị và
cũng không thuộc một tuýp
người nào trong số mẫu người
mà anh thích. Vậy mà anh đã nói
lời yêu và cũng nói lời chia tay
khi
nhận ra em thật nhàm chán. Em
không thể trách anh và cũng
không thể áp đặt suy nghĩ của
mình cho ng ười khác nhưng em
không còn cách nghĩ nào khác.
Em chỉ biết nghĩ về anh trong sự
lừa dối mà anh trao em và theo
những gì người ta nói, vì chỉ có
như thế em mới quên được anh.
Nhưng phải làm sao hả anh? Làm
sao để quá khứ ngủ yên và thôi
đánh thức em trong những giấc
mộng?, làm sao để quên khi đến
trường em vẫn phải nhìn thấy
anh?. Học chung một lớp, quen
nhau cũng vì học cùng lớp và rồi
chia tay, vẫn phải là bạn, vẫn phải
nhìn nhau. Em không giả vờ cao
thượng khi chấp nhận chia tay và
chấp nhận làm bạn để nhìn anh
tán tỉnh những người con gái
khác nhưng em cảm thấy mệt
mỏi
và đau đớn hơn khi bắt ép trái
tim mình phải ghét anh, phải
nghĩ
anh là một kẻ xấu để bấu víu vào
mà hận anh. Anh đã thừa nhận
rằng anh không tốt nhưng vì thế
mà anh bảo rằng “quên anh đi”
thì em không làm được.
Quên anh bằng cách nào khi mỗi
ngày em đều phải đi trên con
đường mà ngày xưa hai đứa
bước cùng nhau? Làm sao quên
được khi mỗi ngày đều nhìn thấy
anh và buộc lòng phải coi anh
như người xa lạ nhưng trái tim
em vẫn không thôi thổn thức…
em có thật nhiều lý do để nói
rằng mình thật sự yêu anh ,
nhưng cái tình yêu thật sự này
chẳng làm anh lay chuyển được.
Phải chăng là em đã sai khi
không
giữ anh lại, em đã sai khi làm tổn
thương trái tim mình và tổn
thương lòng tự trọng mà bấy lâu
em luôn gìn giữ. Vì lòng tự trọng
quá cao mà em không thể nói lời
xin lỗi và không thể níu kéo anh.
Nhưng có thay đổi được gì
không
anh? Nếu như em đánh đổi lòng
tự trọng của mình để níu giữ anh
lại thì anh có vô tình như thế?
Anh đã ra đi, bỏ mặc cho em
khóc
một mình, mặc cho em đau khổ
thì anh vẫn không quay lại. Chia
tay mà không cho em một lý do
nào đáng để em tin, đáng để
phải
quay lưng với nhau cả. Hỏi anh
tới cả hàng chục lần nhưng anh
vẫn chỉ nói rằng: “Do chúng ta
không hợp nhau”. Nếu như
không hợp nhau mà chia tay thì
tại sao anh lại nhậu nhẹt? , tại
sao
lại khóc và sao lại gọi cho em khi
mà anh say xỉn?, sao lại bỏ đi
mặc
cho trời mưa, lạnh?. Em chấp
nhận sao được khi những hành
động của anh hoàn toàn trái
ngược với lời anh nói. Nói rằng
không còn yêu thì sao lại khóc,
sao lại gọi em?. …Em- một đứa
con gái không hẳn là mạnh mẽ
nhưng em đã từng tự tin rằng
mình không phải là kẻ yếu đuối
nhưng giờ thì sao? em đã khóc,
khóc thật nhiều khi bị an bỏ rơi.
Em không cảm thấy xấu hổ khi
mình bị anh bỏ rơi, em chỉ ái
ngại với lòng mình rằng mình
không mạnh mẽ được thôi. Nước
mắt không thể ngăn nổi tình yêu
đã rạn nứt ấy nhưng em tự hào
vì mình đã thật lòng với em. Có
người nói với em rằng : “đừng
nên hối tiếc vì một người đã bỏ
rơi em, người ta không yêu em
thì có chăng em chỉ mất đi một
kẻ không đáng được em yêu, còn
anh lại mất đi một người thật sự
yêu thương anh mà thôi”. Em đã
tin vào những điều như thế để
cố quên anh, nhưng em vẫn
không làm được. Vẫn gặp, vẫn
nhìn thấy nhau nhưng tình yêu
thì không còn nữa. Vậy là mình
đã chính thức chia tay, hai người
chúng ta giờ sẽ trên hai ngả
đường khác nhau mà không bao
giờ có điểm gặp. Chia tay vào
những ngày có mưa và hôm nay
cũng vậy. Trời mưa rất to, còn em
ngu ngốc ngồi trong căn phòng
này nhớ về anh. Chia tay, em đã
khóc, đã đau, nỗi đau câm lặng
không nói thành lời, em cũng đã
cười thật nhiều vì những tưởng
rằng nụ cười ngốc nghếch
không có lý do ấy sẽ lấn át nước
mắt trong tim nhưng càng cười
em lại càng thấy buồn và càng
đau hơn. Chắc tại vì em suy nghĩ
nhiều quá thôi anh nhỉ??? Vì chia
tay có thể là sự kết thúc để rồi
bắt đầu những điều mới mẻ và
tốt đẹp hơn. Em không giả dối
khi chúc anh sống vui vẻ và học
tập tốt, còn chúc anh hạnh phúc
bên người con gái khác thì em
nghĩ rằng mình không đủ cao
thượng để rồi hằng ngày gặp
anh nhưng anh lại vô tình và
quan tâm tới người khác. Có thể
là em đã ích kỉ rồi phải không
anh? Quãng thời gian yêu nhau
ngắn ngủi, chưa đầy hai tháng
sau ngày nói lời yêu, nhưng mình
cũng có thật nhiều kỷ niệm anh
nhỉ?. Vui, buồn và nhiều nước
mắt. Những ngày đầu chia tay,
em như chết lặng, và chìm trong
men rượu. một thứ vô bổ mà mỗi
lần uống xong là thấy chát đắng
trong miệng. Người ta nói “uống
xong, khóc một trận là quên
được” ấy thế mà trong lúc say
xỉn em lại càng nhớ anh nhiều
hơn. Uống và lại khóc, khóc vì
tình yêu đầu xót xa và ngắn ngủi.
em đã uống cho đến khi chỉ nhìn
thấy rượu là đã đủ buồn nôn rồi
nhưng hình ảnh về anh không
hề phai đi chút nào cả. Không
biết đến bao giờ em mới có thể
yêu thêm được người khác,
nhưng em tự tin rằng mình có
thể sống tốt khi không có anh vì
anh thật sự không đáng để em
phải buồn thêm nữa. Anh của
ngày xưa khác ngày nay quá
nhiều. Anh ngày xưa sẽ tồn tại
trong em mãi và sẽ còn theo em
trong những giấc mơ và những
thứ mà ngày nay em tạm gọi là
“ký ức”. Tạm biệt anh -tình yêu
đầu của em. Chúc luôn vui vẻ và
thành công trên con đường anh
đã chọn. Hy vọng mỗi lúc gặp
nhau không làm anh bối rối và
thấy có lỗi với em vì em biết dù
có cảm thấy có lỗi thì anh vẫn
không lựa chọn khác và chúng ta
vẫn không thể đi chung trên một
con đường nữa.